A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+

Chuyến đi của tuổi trẻ

Chuyến đi của tuổi trẻ

(Viết sau chuyến đi thiện nguyện tại Mù Căng Chải

 của Đoàn Thanh niên trường THPT Chuyên Nguyễn Tất Thành)

 

Đặng Hà Nhật Mai – Lớp Văn K27, trường THPT Chuyên Nguyễn Tất Thành

 

Ngôi trường của chúng tôi được vinh dự mang tên Nguyễn Tất Thành – người thầy giáo, nhà trí thức yêu nước đáng kính của dân tộc. Tuổi trẻ của Bác là những bước chân tiên phong, mở đường tới các chân trời bốn biển, năm châu. Ở tuổi 21, người thanh niên ấy đã lặng lẽ mà quyết tâm, khiêm nhường mà kiên định, bình dị mà cháy bỏng khi đặt những bước chân đầu tiên rời bến cảng Nhà Rồng của Tổ quốc để đến với biết bao hải cảng xa xôi mà có lẽ chưa một người Việt Nam nào từng được nghe sóng vỗ ở đó. Sứ mệnh của Bác là người đi tìm “hình của nước” (Chế Lan Viên) để trả về cho hồn dân tộc đau thương đang bơ vơ, rên xiết.   

Những tháng năm học trò dưới mái trường mang tên Bác đã hun đúc cho chúng tôi ý chí và khát vọng kiếm tìm, trải nghiệm, đổi mới, sáng tạo, tiên phong, cháy hết mình của tuổi trẻ. Nếu sống là tỏa sáng không ngừng thì ấu thơ là ngọn đèn đom đóm thần tiên, tuổi già là chiếc đèn dầu leo lét, còn tuổi trẻ phải là ngọn đuốc rực rực cháy. Thế nên, chúng tôi đã tự tìm kiếm cho chính mình một cơ hội để làm được một điều gì đó hữu ích cho cộng đồng dù nhỏ bé, đời thường và mang đến cho bản thân những trải nghiệm khó quên. Một chuyến đi thiện nguyện sẽ thỏa mãn được tất cả những khao khát đó. Đây cũng là cũng một trải nghiệm đặc biệt trong cuộc đời học sinh mà không phải ai cũng may mắn có được. Và tôi muốn nói điều này, đặc biệt là với các bạn trẻ: Hãy đứng dậy, khoác ba lô lên vai, nhưng đừng chỉ biết “lao thẳng” đến trường, hãy nhìn xa hơn để thấy những điểm đến mới, những vùng đất hứa hẹn sẽ thay đổi cuộc đời bạn. Bởi không có trải nghiệm, tuổi trẻ không xứng đáng được coi là giai đoạn đẹp nhất trong đời như ta vẫn hằng ca ngợi.

Hành trình của chúng tôi, những thành viên của CYB - Chuyên Yên Bái - bắt đầu từ khâu lên ý tưởng. Tổ chức một chuyến đi thiện nguyện thành công là một điều không hề đơn giản. Đằng sau đó là cả một quá trình chuẩn bị kĩ lưỡng với đầy tinh thần trách nhiệm. Dưới sự lãnh đạo của Đoàn Thanh niên cùng Câu lạc bộ CYB CORE, các bạn học sinh toàn trường đã tham gia hết sức nhiệt tình để làm nên một chuyến đi thành công.

Mở đầu là chương trình Hội trại Từ thiện CYB 2018: “Đông san sẻ - Tết sum vầy” diễn ra ngay tại trường trong hai ngày với không khí vô cùng sôi nổi hào hứng, đã thu hút sự quan tâm của đông đảo học sinh trong và ngoài nhà trường. Hội trại được tổ chức với rất nhiều những hoạt động bổ ích như: “Duyên dáng áo dài CYB”, thi các trò chơi dân gian như kéo co, đập niêu đất, thi gói bánh chưng,... Mục đích của hoạt động này là để mang lại không khí Tết cổ truyền dường như đang dần bị lãng quên đến những người trẻ. Bên cạnh đó, Hội trại còn là một hoạt động để gây quỹ, vận động nguồn lực tài chính quyên góp, ủng hộ, giúp đỡ những gia đình có hoàn cảnh khó khăn, các em học sinh nghèo, học sinh dân tộc vùng cao trên địa bàn tỉnh Yên Bái được đón một cái Tết ấm áp, trọn vẹn hơn.

Ngay trong sáng ngày 29/01/2018, đại diện Ban giám hiệu, Đoàn Thanh niên nhà trường và học sinh các lớp đã tới thăm hỏi, động viên, trao quà và tặng những chiếc bánh chưng do chính học sinh các khối chuyên gói tại hội trại cho 9 hộ nghèo trên địa bàn phường Yên Thịnh.

Đó chính là những bước mở đầu cho một cuộc hành trình dài hơn, khó khăn hơn mà cũng nhiều mong đợi hơn: Hành trình đến với Mù Căng Chải để san sẻ những giá trị vật chất và tinh thần. Ai đã từng nghe về Mù Căng Chải hẳn cũng biết cái giá lạnh của mùa đông nơi đây. Nhưng để cảm nhận được cái lạnh thấu da thịt ấy thì phải ít nhất một lần đặt chân lên mới thấm được. Con đường lên với xứ Mù cũng cực kì khó đi và nguy hiểm như chính thời tết nơi đây. Muốn đến Mù Căng Chải thì phải đi qua đèo Khau Phạ - một trong Tứ Đại Danh Đèo của Tây Bắc. Đã lâu rồi đèo mới xuất hiện băng tuyết, lại vào đúng dịp đoàn xe của chúng tôi đi qua. Quả là một trở ngại không hề nhỏ. Nhưng dường như điều đó càng làm tăng thêm sự tò mò, thích thú và hào hứng của chúng tôi. Và bạn thấy không ? Tuổi trẻ là phải biết “xông pha”. Nếu không tự bước ra khỏi cái vòng tròn của chính mình thì làm sao bạn có thể thấy được những gì người khác thấy, làm được những gì người khác làm và hơn thế nữa là được sống cuộc đời của chính mình mà không phải của người khác. Mù Căng Chải ơi! Xin mượn ý thơ mà Chế Lan Viên đã viết trong “Tiếng hát con tàu” của cuộc hành trình tâm tưởng lên Tây Bắc để nói rằng lúc này: “Tâm hồn ta là Mù Căng Chải chứ còn đâu”. Tâm hồn ta đang đợi ta ở trên đỉnh đèo cao xa vời vợi kia. 

Điểm đến của chúng tôi là trường PT DTBT Tiểu học và THCS xã Mồ Dề, huyện Mù Căng Chải, tỉnh Yên Bái. Tại đây, mới đầu, tôi thấy không khí còn khá lạnh lẽo và trầm lắng. Những em học sinh ở đó hầu như còn rụt rè và nhút nhát, có lẽ là bởi vì thấy người lạ chăng ? Nhưng rồi không khí dần ấm áp hẳn lên khi mọi người đã bắt đầu làm quen với nhau. Các em được trao quà trong sự vui tươi, phấn khởi của cả người cho lẫn người nhận. Các anh chị CYB đã có phần giao lưu văn nghệ và tổ chức trò chơi đố vui có thưởng cho các em nhỏ.

Tôi có dịp được ngồi nói chuyện với một vài em nhỏ để hỏi thăm và cùng tâm sự với các em về việc học tập, vui chơi cũng như sinh hoạt thường ngày. Nu – một học sinh khối lớp 5, đã rất nhiệt tình chia sẻ với tôi về cuộc sống của em ở trường. Nu kể, ở trường em được học rất nhiều thứ, em thích nhất là Âm nhạc và mong muốn sau này được trở thành một nghệ sĩ Piano. Ở đây các em tự lập lắm ! Nu nói: “Cuối tuần, nếu bố mẹ bận không đến trường đón thì em sẽ đi bộ về cùng các bạn dù nhà em xa trường lắm, hơn bảy cây số”. Tôi bỗng dưng tự thấy mình may mắn biết bao, vậy mà nhiều khi vẫn than vãn và không biết trân trọng những hạnh phúc lớn lao mà mình có. Những em nhỏ ở đây, cuộc sống khó khăn thiếu thốn như vậy nhưng chưa từng nghĩ đến việc bỏ học. Mỗi khi nghe tôi hỏi chuyện học tập, em nào cũng rất hào hứng kể chuyện với ánh mắt chứa đầy niềm hi vọng.

Nhận được món quà là những chiếc áo khoác, những chiếc chăn ấm, rồi dép, rồi bánh kẹo,... ai nấy đều vui mừng, phấn khởi. Sau buổi giao lưu, các em dẫn đoàn thiện nguyện đi thăm quan ngôi trường các em học và cũng như là ngôi nhà thứ hai nuôi dưỡng, chắp cánh cho ước mơ của các em sau này.

Giây phút chia tay lòng ai ai cũng xao xuyến khó tả. Nắm tay Nu lần cuối, tôi đã thủ thỉ với Nu rằng: “Hãy cố gắng học tập để trở thành nghệ sĩ Piano thực thụ trong tương lai nhé!”. Cô bé đứng nép sát cổng trường và vẫy tay chào tôi. Hình ảnh đó làm tôi chợt nghĩ : sau này mình sẽ thăm lại nơi đây.

Tối hôm đó đoàn chúng tôi nghỉ tại Trung tâm huyện Mù Cang Chải. Bữa tối có món rau bắp cải là “đắt hàng nhất”. Rau ở đây có vị ngọt lạ, một vị ngọt mà tôi chưa từng thử qua khi ở nhà. Phải chăng, chính cái lạnh buốt giá nơi đây đã khiến món rau trở nên đặc biệt như vậy. Người ta thường nói rằng càng ở xứ sở giá lạnh khắc nghiệt, hoa càng tươi thắm. Tôi chợt hiểu rằng trong giá lạnh, tình người càng ngọt ngào hơn, đó là vị ngọt mang hơi ấm. Về đêm, màn sương xuống càng dày hơn, cũng là lúc chúng tôi quây quần bên đống lửa trại cùng tâm sự, cùng trò chuyện, cùng ca hát. Chưa bao giờ tôi thấy các thầy cô lại gần gũi như vậy. Không còn khoảng cách gì nữa. Chúng tôi như những người bạn, cùng nắm tay nhau nhảy sạp, hòa mình vào văn hóa truyền thống dân tộc nơi đây. Và sau cả một ngày hoạt động dài, thấm đẫm mệt mỏi, mọi người chìm vào giấc ngủ say để nạp lại năng lượng chuẩn bị cho một buổi trải nghiệm tiếp theo vào sáng hôm sau trên đồi thông hoang vắng.

Đêm vùng cao heo hút không dài như tôi từng tưởng tượng khi nằm ngủ dưới thành phố mà mơ về nơi đây trong đêm trước khi lên đường. Tỉnh dậy! Nhìn sương mờ giăng giăng như chùng chình, quyến luyến mãi không tan trên những sườn núi quanh thị trấn trong một buổi sáng không có ánh mặt trời như bao buổi sáng thường nhật ở nơi này, tôi không còn thấy lạnh lẽo mà cảm giác thật trìu mến, dịu dàng. Lúc ấy, tôi như đang thưởng thức làn khói thơm tho tỏa từ một ấm trà nóng khổng lồ được nấu bằng những búp chè Púng Luông xanh nõn, pha vài giọt mật ong Nậm Khắt vàng óng quyện hương lúa chín La Pán Tẩn, hương sơn tra Tú Lệ quyến rũ chỉ riêng có ở thiên đường ruộng bậc thang này. Giờ đây, ngay cả trẻ con ở thành phố Yên Bái cũng đã biết đến Mù Căng Chải, khách du lịch ở thủ đô Hà Nội, ở Đà Nẵng, Sài Gòn, ở cả nước ngoài cũng háo hức đi phượt lên đây để trải nghiệm cảm giác trèo đèo lội suối giữa những “mâm xôi vàng” của Mù Căng Chải. Xứ Mù đã bừng sáng từ đây; xứ sở heo hút, xa xôi ngày xưa mà như mẹ tôi vẫn đùa rằng đi Căng Chải đồng nghĩa với đi “sái cẳng” đã gần gũi từ đây. Đó là kết quả của biết bao cố gắng quảng bá, mời gọi, đón chào của người Yên Bái với bạn bè phương xa. Nhưng hãy nhìn xa hơn vào quá khứ, bạn sẽ thấy rằng thành quả hôm nay có được là nhờ những bước chân tiên phong, mở lối của lãnh tụ ngày trước. Người thanh niên Nguyễn Tất Thành đã dũng cảm rời quê hương, Tổ quốc đi ra thế giới bên ngoài để tìm đường cứu nước, cũng là để mang bạn bè bốn biển, năm châu về với Việt Nam, đặng đưa hình ảnh đất nước, con người Việt Nam đến gần hơn với quốc tế.  

Chuyến đi thiện nguyện này quả là một trải nghiệm tuyệt vời cho các bạn trẻ, đặc biệt là đối với những bạn được sinh ra và lớn lên ở thành thị. Tham gia hoạt động thiện nguyện không chỉ giúp chúng ta rèn luyện những kĩ năng mềm trong cuộc sống mà còn thấy lòng mình mở rộng hơn, tâm hồn bớt cằn cỗi và có một cuộc sống ý nghĩa hơn. Là một người trẻ với vốn kiến thức và kinh nghiệm còn non yếu, tôi đang từng ngày thay đổi bản thân mình, sống tích cực hơn, bớt lo sợ lại, sống hết mình cho bản thân và cho xã hội để khi nhìn lại sẽ không phải hối hận với bất cứ thứ gì.


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Tin tức
Tin tức
Tin đọc nhiều